18 tháng 2 2014

Giảng Giải Nguyên Nhân Bệnh Tật - Phần 2




"Cho nên nói, người không hiểu lý lẽ thì thật là khổ, chúng ta có nhiều người làm cha mẹ mà không biết làm cha mẹ, vợ chồng mẫu thuẫn với nhau, thì người chồng nói với con rằng người mẹ không tốt thế này không tốt thế kia, người mẹ thì lại nói với con rằng người chồng chỗ không tốt chỗ này, không tốt chỗ kia. Con cái sẽ phản ứng lại, sẽ oán trách bố mẹ, như vậy sẽ rất dễ bị bệnh, cho nên, người không biết làm cha mẹ, thì sẽ cho con cái mình uống thuốc độc..."



Tại sao lại bị như vậy? Cái bệnh này nguyên nhân chủ yếu là do ưu tư suy nghĩ mà bị. Chúng ta phải làm sao để bù đắp cho người này để thải những khí độc nằm trong khí quản thải ra ngoài, khi nôn ra ngoài, thải ra ngoài, thì mùi vị nhất định là vị cay.

Bệnh của người có tính cách Thủy như thế nào? Người có tính cách thủy thì thường bị bệnh về thận, tại sao thận lại có bệnh? Do phiền muộn, cảm thấy phiền phức, buồn phiền người khác (xung đột với người khác), phiền não lâu ngày thì tổn thương thận, tổn thương thắt lưng và chân, mỏi lưng tê chân, đau bụng, gai đôi, hạch xương thắt lưng, đầu xương đùi hoại tử, bệnh tiểu đường, là những bệnh mà trên cơ bản đều là người có tính cách Thủy sẽ bị. Bệnh tiểu đường, tôi đã gặp mấy trường hợp và cũng đã giảng bệnh cho mấy trường hợp, bệnh nhiễm trùng đường tiểu, tôi cũng gặp không ít, điển hình có:

Chủ nhiệm hội phụ nữ huyện Khắc Sơn của chúng ta bị bệnh nhiễm trùng đường nước tiểu, cô ta đến nhà tôi, bệnh cô ta như thế nào? Ba ngày là phải lọc một lần, không thải nước tiểu, nếu ba bốn ngày không lọc một lần thì không thể động đậy được, thì sẽ chết.

Bởi vì cô ta là chủ nhiệm hội phụ nữ huyện, cho nên bệnh viện huyện lọc nước tiểu chỉ thu một nửa tiền viện phí, mỗi lần lọc là hơn bảy trăm tệ, cô ta chỉ phải trả ba trăm năm mươi tệ, nhưng một năm tính ra cũng hơn bốn mươi mấy nghìn tệ. Sau đó cô ta đến chỗ tôi, tôi nhìn một cái, người này bị bệnh gì vậy, đi đứng xiêu vẹo phải có người đỡ, khi vào nhà nằm lên giường, tôi hỏi: “Cô bị bệnh gì vậy?”

Cô ta nói: “Tôi bị bệnh thận, nhiễm trùng đường tiểu”

Tôi nhận ra: “À cô là người đứng đầu hội phụ nữ huyện đây mà”.

Cô ta nói: “Vâng đúng rồi, tôi là chủ nhiệm hội phụ nữ huyện, tôi làm việc rất tốt mà”. Tự cô ta nói cô ta làm việc rất giỏi.

Tôi nói: “Cô làm việc rất tốt vậy tại sao cô lại có bệnh? Người tốt thì không nên có bệnh!”
Lúc đó tôi hỏi cô ta như vậy, cô ta nói: “Ông xem đấy, mỗi khi đến tết kỳ nghỉ, tôi đều đi thăm nom chị em phụ nữ này chị em phụ nữ kia, ai có khó khăn gì, tôi đều giúp đỡ họ”
Tôi nói: “Cô xem lại đi, cô vẫn chưa làm tốt”.
Cô ta nói: “Vậy ông nói xem tôi không làm tốt ở chỗ nào, xin ông chỉ điểm cho.”
Tôi nói: “Tất nhiên là khi tôi nói cô như thế thì tôi phải chỉ cho cô xem”.
Tôi nói: “Cô là người đứng đầu hội phụ nữ, nếu như trong huyện Khắc Sơn chúng ta có một người phụ nữ nào bất trung bất hiếu thì đều là lỗi của cô cả. Vì sao ư? Vì cô không giảng giải đạo đức của người phụ nữ cho họ một cách rõ ràng, làm phụ nữ phải làm những gì, cô không giảng thấu triệt cho họ hiểu, đây là cái sai của cô, cô nói rằng cô không có lỗi ư?”
Cô ta nói: “Ông nói cũng có lý, đúng rồi”.
Tôi nói: “Cô đã từng như vua Khang Hy vi hành đi thăm thú dân tình chưa? Cô có biết được chị em phụ nữ của từng gia đình đối xử với người già cả trong nhà như thế nào không?”
Cô ta nói: “Tôi chưa có thể làm tốt được như vậy”.
Tôi nói: “Cô thử xem, như vậy có phải cô có lỗi không? Vương thiện nhân không phải đã từng nói sao “Trên thế gian còn có một người không tốt thì ta cũng có lỗi”, tại sao lại bắt cô nhận lỗi như vậy? Là bởi vì khi nhận lỗi sẽ sinh ra dương khí, khi cô nhận lỗi, không tức giận người khác nữa, không oán trách người khác nữa, trong lòng cô sẽ thấy vui, khi vui vẻ, khí âm của cô sẽ bớt đi, thế không phải là khí dương của cô đã đủ sao?”
Tôi nói như vậy, cô ta nói cũng có lý, sau đó vui vẻ ra về, một năm sau, hai vợ chồng lái xe đến nhà tôi, tôi về đến đầu ngõ đã thấy ồn ào náo nhiệt, tôi nói: “Ai đến vậy?”
Một người nào đó trong nhà nói vọng ra: “Là L‎ý Thái Vinh”. Tên cô ta là Lý Thái Vinh, tôi nghe thấy giọng cô ta sảng khoái như thế, tôi nói người này đã khỏi bệnh rồi, cô ta gặp tôi liền hỏi: “Anh xem tôi đã khỏi chưa?”
Tôi nói: “Nhất định là đã khỏi, nói to tiếng như vậy mà bảo không khỏi sao được?”.
Cô ta nói: “Sau khi từ nhà anh về, tôi cảm thấy bệnh đỡ nhiều, càng ngày càng cảm thấy khỏe hơn, bây giờ không cần phải lọc nước tiểu nữa, cũng không bị bệnh nữa”.
Tại sao ư? Khi cô ta về nhà âm thầm suy xét lại lỗi lầm của mình, cô ta tự hỏi mình: Mình làm công việc cán bộ cho chị em phụ nữ bao nhiêu năm rồi, chỗ nào có lỗi, cô ta tự mình đi tìm lỗi, giống như trong Phật giáo có nói: “Tĩnh tọa thường suy nghĩ về lỗi lầm của mình, không đàm luận việc lỗi lầm của người khác”. Và cô ta thật sự đã khỏi bệnh, bệnh nhiễm đường nước tiểu nặng như vậy mà cũng khỏi, cho nên có thể nói, bệnh thận là do phiền não mà bị, có người bị bệnh phụ khoa, hạch xương thắt lưng, gai đôi, đây là do đâu mà bị? Đều là do phiền não mà ra.
Hiện nay, phụ nữ thì bị bệnh phụ khoa, bệnh u tử cung, bệnh tuyến sữa rất nhiều, nguyên nhân từ đâu? Do vợ chồng không hòa thuận, hay cãi nhau. Cho nên mới nói, nghìn vạn lần phải khống chế cơn tức giận của mình, không được tức giận, không được oán hận người khác, nếu không, người chịu thiệt thòi chính là mình thôi. Tôi có gặp một cô sinh viên, có một năm vào tháng Chạp, cô sinh viên về từ trường Tam Á, cô ta bị bệnh mộng du, bệnh này nếu gặp người không biết thì cho rằng là bị ma nhập.
Mẹ cô ta dẫn con đi hết chỗ này chỗ kia chữa mà không khỏi, sau đó tìm đến tôi, tôi nói: “Con gái, bệnh của con làm sao mà bị?”
Cô ta nói: “Không biết nữa”
Lời nói như không còn sức lực, da cũng đen xám, tôi nói: “Sao vậy, sao mà con lại không biết? Trong lòng con rất hận một người, cho nên con mới bị căn bệnh này, con hận ai vậy?”
Tôi hỏi như vậy, cô ta liền biết liền, “A, vậy thì con biết rồi, hận ai thì con biết, con hận em họ con.”
Cô ta hận một người em họ của cô ta, chỉ hận một cô em họ thì bị bệnh này, cô ta nói: “Con chỉ cần hận cô ta một lần là cả đêm không ngủ được, sau đó đầu như là có người đứng ở đó, mỗi khi con đi nằm là trên đầu có người đứng đó, thế là con bị bệnh này, bây giờ thì không xong rồi, cứ mỗi khi con lên giường đi ngủ thì người này xuất hiện ra với con”
Cô ta nói: “Bây giờ con không còn một chút sức lực nào, nói cũng không còn sức để nói, đi cũng không có sức để đi, con sắp chết rồi.”
Tôi nói: “Không thể chết, đừng chết, đã đến thế giới này thì không thể đến một cách uổng phí, đừng đến một cách uổng phí.”
Cô ta nói: “Vậy con phải làm sao bây giờ?”.
Tôi nói: “Con đã biết con hận ai, thì con hãy tìm điểm tốt của người ta, mỗi người có một chí hướng, mỗi người có một quan điểm, có sự suy nghĩ của người ta, con thường bảo người ta không đúng, thế thì con không đúng.”
Cô ta nói: “Thế thì con sai thật rồi sao? Con muốn bao bọc, quan tâm cô ta mà”.
Tôi nói: “Sự quan tâm như vậy của con không phải là quan tâm tốt”.
Sau đó cô ta ở nhà tôi mấy hôm, cứ lúc nào cảm thấy oan ức là khóc, khóc ra hết những oan ức trong lòng, nói hết những gì ở trong lòng, thế là cô ta có khí dương vượng lên, thế là khỏi bệnh.
Cho nên nói, có bị bệnh, cũng đừng sợ, phải tìm ra nguồn gốc của bệnh, biết được bệnh từ đâu tới, từ người nào mà tới, ví dụ như bệnh đau đầu, cổ, thông thường là phạm thượng mà bị, bệnh về chân thì là làm tổn thương đến người dưới (con cháu). Người mà hay bị đau đầu là do chống đối bậc bề trên hoặc giận thầm bậc bề trên mà bị, có rất nhiều ông già, bà già bị đau chân, tại sao lại bị ư? Do tức giận con cái mà bị. Anh chị em với nhau, nếu như không hòa thuận, mối quan hệ không tốt, thì sẽ tổn thương tình thủ túc (chân tay), cho nên sẽ có bệnh ở chân tay, cánh tay; vợ chồng bất hòa, sẽ bị bệnh ở thắt lưng, ngày xưa vợ chồng không hòa thuận thì bệnh sẽ lên đầu, hiện nay lại khác, hiện nay quan hệ vợ chồng nam nữ bình đẳng, một khi cãi vã giận dỗi nhau, bệnh sẽ phát ở thắt lưng và bệnh phụ khoa… Bị bệnh rồi thì chữa thế nào đây? Từ sám hối nhận lỗi, sai rồi không sợ, biển khổ mênh mông quay đầu là bờ, chỉ cần sám hối thì tội to bằng trời cũng sẽ hết, đúng là chỉ cần sám hối là hết.
Ngoài bệnh ở đầu ra còn bệnh ở ngũ tạng nữa, còn có bệnh ở chân tay nữa, có bệnh thuộc nội ngũ hành, có bệnh thuộc ngoại ngũ hành, nội ngũ hành là chỉ Tim, gan, tỳ, phổi, thận, trong ngũ tạng còn chia lục phủ, có Mật, Dạ Dày, Đại Tràng, Tiểu Tràng, Bàng Quang, Tam Tiêu, Lá Lách, những cái này thuộc dương, và còn ngũ tạng thuộc âm.

Nhưng bất luận là nội ngũ hành có bệnh hay ngoại ngũ hành có bệnh, trên cơ bản đều là tức giận phát hỏa hận người khác, oán trách người khác mà bị, có người đem tính cách ra đối chiếu với ngũ hành, anh ta không chỉ chiếm một hành mà là những mấy hành, ví như có người bị cả bệnh gan lẫn bệnh phổi, vậy anh ta có tính cách của âm Mộc lẫn tính cách của âm Kim, rất phức tạp.
Bên dưới lại nói đến mấy ví dụ:
Có hai cô gái, một người tên là Khang Ba, một người tên là Vương Lệ, hai cô đều bị bệnh lao, một cô 13 tuổi, một cô 14 tuổi, đều đi học và bị bệnh lao, hai cô bé này đến nhà tôi, tôi nói: “Hai cháu tại sao lại cùng bị bệnh này?”
Họ nói: “Chúng cháu không biết được, chúng cháu đều bị cái bệnh này, uống thuốc mãi không khỏi”
Tôi nói: “Linh đan diệu dược khó chữa tâm bệnh, bệnh của các cháu là tâm bệnh.”
Sau đó tôi lại hỏi: “Khang Ba, bệnh của cháu là do mẹ của cháu hay nói bà nội cháu không tốt, nói là khi bà cháu còn sống thì không tốt ở chỗ này, không tốt ở chỗ kia, cho nên trong lòng của cháu nảy sinh ra oán hận, có đúng không?”
Khang Ba nghe xong, khóc òa lên, khóc xong, cô bé nói: “Đúng ạ, mỗi lần mẹ cháu nói, cháu liền nghĩ: bà già này đối xử với mẹ mình như vậy đấy.”
Tôi nói: “Cứ ở đây hai ngày, ở đây hai ngày mà để tự nhận lỗi của mình, cháu xem cháu kìa, cháu chưa từng nhìn thấy bà của cháu, sao cháu lại hận bà cháu được? “
Cô bé nói: “Vậy cháu phải làm sao bây giờ”
Tôi nói: “Trong lòng cháu phải âm thầm nhận lỗi với bà cháu, bởi vì cháu thường hận bà, oán trách bà, đó là luồng khí âm, cái luồng khí âm đó đọng trong phổi của cháu, bất hiếu sẽ làm tổn thương phổi
Sau đó tôi lại hỏi Vương Lệ: “Còn cháu, tại sao lại bị bệnh này?”
Vương Lệ nói: “Mẹ cháu thường nói bố cháu, bà nội cháu không tốt, cháu liền giận họ”.
Tôi nói: “Những bệnh này đều có thể khỏi, cháu bé, tốt lắm, cháu về nhà khấu đầu với bà cháu, khấu đầu với bố cháu, khấu đầu nhận lỗi, thi lễ cũng được nhưng phải thực lòng.”
Sau đó bệnh lao của hai cô bé đều khỏi.
Cho nên nói, người không hiểu lý lẽ thì thật là khổ, chúng ta có nhiều người làm cha mẹ mà không biết làm cha mẹ, vợ chồng mẫu thuẫn với nhau, thì người chồng nói với con rằng người mẹ không tốt thế này không tốt thế kia, người mẹ thì lại nói với con rằng người chồng chỗ không tốt chỗ này, không tốt chỗ kia. Con cái sẽ phản ứng lại, sẽ oán trách bố mẹ, như vậy sẽ rất dễ bị bệnh, cho nên, người không biết làm cha mẹ, thì sẽ cho con cái mình uống thuốc độc.
Tôi đã từng gặp trường hợp như vậy, mẹ của đứa bé cứ nói bố của chúng không tốt, kết quả là hai đứa trẻ hận bố của chúng, hai đứa trẻ đều bị bệnh lao phổi, sau đó chết hết, đấy mọi người xem, có phải đáng tiếc lắm không.
Còn có người bị bệnh ung thư vòm họng, là nữ giới, họ Chu, là người Doanh Khẩu tỉnh Liêu Ninh, cô ta đi làm ở Bàn Miên thì bị bệnh ở đó, sau đó cô ta đến tìm tôi nói là bị bệnh ung thư vòm họng.
Tôi hỏi: “Tại sao cô lại bị bệnh này?”
Cô ta nói: “Cháu không biết được?”
Tôi nói: “Bệnh này của cháu tôi chữa không được, tôi không có cách”
Cô ta nói: “Bác không có cách, vậy cháu ở nhà bác hai ngày được không?
Tôi nói: “Cháu ở đây hai ngày cũng được, hơn nữa tạm thời cháu cũng chưa chết được, mà cháu cũng không được chết trước mặt tôi”
Khi ở nhà tôi cô ta thực có dụng tâm, đúng là tận sức, cô ta hỏi tôi: “Bệnh của cháu làm sao mà bị?”
Tôi nói: “cháu uất ức mà bị, hơn nữa là có liên quan đến lời ăn tiếng nói của cháu”
Cô ta hỏi: “Cháu ăn nói làm sao?”
Tôi nói: “Cháu không để người khác nói hoặc người ta nói những chuyện không như ý của cháu là cháu chẹn họng người ta, trong hai thứ này thì cháu nhận là loại nào?”
Cô ta nói: “Cháu không cho người khác nói”
Tôi lại hỏi: “Vậy thế cháu không cho ai nói?”
Cô ta nói: “Cháu không cho chồng cháu nói, mỗi lần chồng cháu nói, cháu lại nói: “Đừng có nói nữa, nói khó nghe quá”
Tôi nói: “Cái này của cháu gọi là bóp cổ người khác, cháu bóp cổ người khác thì ông trời bóp cổ lại cháu, để xem cháu cảm thấy có khó chịu không…”
Và như vậy tôi nói rõ cho cô ta hiểu, cô ta cũng nhận ra rằng mình đã sai và sám hối, ở nhà tôi và cô ta đã nôn ra, nôn ra toàn máu đen, đó là những độc tố, giống như mụn than. Cô ta ở nhà tôi 4 tháng, và cô ta cũng khỏi bệnh, cũng không dễ dàng gì.
Còn có một người, là một thanh niên, tốt nghiệp đại học, sau khi đi làm, lương một tháng là hai nghìn tệ, rất tốt, nhưng đi làm chưa đầy nửa năm thì bị bệnh, bệnh nhiễm trùng đường tiểu, anh trai của anh ta đến tìm tôi để chữa cho anh ta, quỳ xuống khấu đầu và mời tôi phải đi chữa mới được, thế là tôi đi, khi đến bệnh viện, vào phòng nhìn một cái, anh ta nằm ở đó, nhìn anh ta, tôi nói: “Cháu không có bệnh.”
Anh ta hỏi: “Cháu không có bệnh ư?”
Sau đó anh ta tươi tỉnh lên, anh ta nói: “Kết quả kiểm tra nói cháu bị bệnh”
Tôi nói: “Sao lại để cho bệnh dọa cho cháu sợ đến thế, ta nói cháu không có bệnh”
Anh ta hỏi: “Vậy bây giờ cháu đứng dậy đi được không?”
Tôi nói: “Đứng dậy đi!”
Thực tế thì chàng thanh niên này có bệnh hay không có bệnh? Anh ta thật sự có bệnh, nhưng tôi nói anh ta không có bệnh, thế là anh ta vui mừng, bệnh của anh ta liền nhẹ đi.
Anh ta nói: “Bây giờ cháu có thể về nhà, có thể xuống giường đi được rồi.”
Tôi nói: “Cháu chưa nên xuống giường đi vội, cháu ở lại bệnh viện nghỉ ngơi hai ngày để phục hồi sức khỏe.”
Nói xong, tôi gọi mẹ của chàng trai ra ngoài nói: “Bệnh của con trai cô là do cô mà bị.”
Cô ta nói: “Sao lại nói là do tôi mà bị?”
Tôi nói: “Khi con cô trong thời ký bú sữa mẹ, cũng là khoảng thời gian một hai tuổi đó, trong thời kỳ cho con bú, cô đã có một lần rất giận dữ, nằm ì trên giường không nhúc nhích, có phải vậy không?”
Cô ta nghĩ một lúc rồi nói: “À, đúng là có như vậy, lúc con chúng tôi hai tuổi, một lần tôi đã tức giận chồng tôi, tôi nằm trên giường ba ngày không dậy”.
Tôi nói: “Vậy thì đúng rồi, cái khí độc là do từ cô mà tới. Cô tức giận như vậy, trong máu cô toàn là độc, con cô ăn sữa của cô, sữa của cô có độc, cái độc này truyền sang thân thể của con cô, tích tụ trong đó bao nhiêu năm, bây giờ mới phát tác, hết cách rồi!”
Nói xong tôi tạm biệt họ. Sau khi tôi đi thì chàng trai đó đúng là có khỏi, dậy được, đi được, tự mình từ viện về nhà, cũng vẫn rất vui vẻ, nhưng sau khi về được một tháng thì bệnh tái phát, tại sao? Bởi vì con người ta làm sao lúc nào cũng vui vẻ được, khi anh ta không vui vẻ mà bực bội nóng giận thì hỏng rồi, độc khí đó lại bùng phát, quấy nhiễu, sau đó thì ba ngày sau anh ta chết.
Tôi còn gặp một người đàn ông như thế này, là giáo viên, anh ta bị bệnh cũng lạ, cái đó của anh ta teo nhỏ, đen xì xì, không làm
việc được. Nhà anh ta cách nhà tôi hơn 80 cây số, anh ta đến nhà tôi, khi đến nhà tôi anh ta nói: “Đến được nhà của ông tôi cảm thấy đỡ nhiều rồi, tại sao khi tôi về nhà thì lại thấy không khỏe?”
Tôi nói: “Ông buồn phiền vợ ông phải không?”
Ông ta nói: “Tôi cứ nhìn thấy cô ta là lòng dạ không yên, hai chúng tôi là do cha mẹ sắp đặt, tôi không thích cô ta, nhưng bố mẹ tôi bắt tôi phải lấy cô ta, vì tôi muốn làm đẹp lòng bố mẹ tôi nên tôi lấy cô ta, nhưng trong lòng tôi không vui, khi tôi đi dạy học về, là tôi phải kiểm tra nhà cửa sạch sẽ không, cơm chưa nấu xong là tôi ngồi uống trà đợi cô ta, tôi cũng không vào nhà, cũng không thèm để ý đến cô ta.”
Sau đó tôi nói với ông ta: “Vậy thì ông đi theo tôi.”
Ông ta đi theo tôi, tôi dẫn ông ta vừa đi vừa nghĩ: “Người này đối với vợ mình như vậy, thì ta phải tìm mấy cô đến tẩn cho anh ta một trận”.
Vừa vặn thì gặp em vợ tôi đến, em vợ tôi biết chuyện xong thì nói: “Cái ông này phiền muộn vợ à, vợ ông ở nhà cả ngày nuôi lợn, nấu cơm cuốc đất, việc nhà đều do vợ ông làm, vậy mà ông còn đối xử với vợ ông như vậy sao?”
Nói xong, cô ấy liền đấm mạnh thùm thụp hai cái vào sống lưng anh ta, anh ta thì sao? Anh ta liền nôn ra đất, nôn ra toàn máu đen và một chậu đờm, nôn ra một đống, nôn xong thì khỏi, sau khi nôn ra hết âm khí thì bệnh khỏi.
Nhưng có bệnh là do cha mẹ di truyền thì không dễ khỏi, bệnh cha mẹ di truyền cho con thì phải suy xét kỹ, bị như thế nào thì mới có thể khỏi, trẻ em còn bé mà bị bệnh thì phải nói đến cha mẹ, phải nói từ cha mẹ của đứa trẻ, để cho cha mẹ của đứa trẻ thải hết các khí độc ra, tính cách của cha mẹ thay đổi, con cái mới có thể thay đổi, tôi xin kể một câu chuyện làm ví dụ: Một đứa bé bị viêm thận, nhiễm trùng đường tiểu, đứa bé này thì béo, mặt so ra to bằng mặt người lớn, đi bệnh viện ba lần thì bác sỹ nói: “Thôi anh dẫn cháu về đi, đứa bé này hết cách rồi”.
Thế là bố mẹ đứa trẻ đến tìm tôi, tôi nói: “Bệnh của đứa bé này là do bố mẹ mà bị.”
Mẹ đứa trẻ nói: “Vậy cháu phải làm sao đây?”
Tôi nói: “Do cô buồn phiền cha mẹ cô.”
Mẹ đứa trẻ nghe thấy thế liền nhận ngay. Sau đó thật sự cô ta chuyển tâm đổi ý đối với cha mẹ cô ta, sau đó, con của cô ta một đêm đi tiểu hai mươi tư lần thế mà khỏi bệnh. Cho nên nói bệnh hậu thiên dễ khỏi, bệnh tiên thiên khó khỏi, bởi vì bệnh tiên thiên là bệnh do cha mẹ đem đến, là do cha mẹ mang đến.
Lại có một lần, có một đôi vợ chồng bế đến nhà tôi một đứa trẻ bị bệnh u não, đứa bé mới có sáu tuổi đã bị u não, bế đến nhà tôi, tôi xem xong liền hỏi mẹ đứa bé làm kiếm được bao nhiêu tiền, cô ta nói đi làm kiếm được một trăm ngàn tệ, bây giờ chữa bệnh cho đứa nhỏ mất bốn mươi ngàn tệ mà vẫn chưa chữa khỏi, tôi nói: “đứa bé này chữa không khỏi”.
Cô ta nói: “Tại sao con tôi lại bị bệnh này, ông có thể nói cho tôi được không?”
Tôi nói: “Được, đứa bé này bị bệnh là do cô rất là hận cha mẹ cô, cả vợ chồng cô đều không hiếu thảo”
Chồng cô ta nghe vậy liền khóc và nói: “Trước đây vợ tôi giận dỗi với mẹ tôi, thế là chúng tôi bỏ đi, sau khi bỏ đi, chúng tôi đi năm năm rồi mà không về thăm mẹ, tôi muốn về mà vợ tôi không cho về.”
Tôi nói: “Đấy anh chị xem!”
Lúc này người vợ cũng khóc. Tôi nói: “Khóc lóc cũng không có tác dụng, muộn rồi, đứa bé đã lớn rồi, khối u trong não cũng lớn rồi.”
Sau đó thì đứa bé chết, thật là đáng tiếc.

Dưới đây là nội dung tổng kết giảng bệnh của Vương Thiện Nhân (Vương Phụng Nghi đại đức):
Oán hận tổn thượng tỳ, oán hận sẽ làm cho đau dạ dày, no chướng, ợ hơi, trên nôn dưới tiêu chảy, vị hư, viêm dạ dày, loét dạ dày, bong niêm mạc dạ dày, thậm chí là dẫn đến bệnh ung thư.
Hận tổn thương tim, hận sẽ bị bệnh động mạch vành, bệnh viêm cơ tim, đọng nước trong tim, hẹp van tim, nhồi máu cơ tim, điên cuồng nói cuồng.
Cáu giận tổn thương phổi, cáu giận sẽ bị bệnh hen xuyễn, ho, nôn ra máu, phế hư, viêm phổi, lao phổi.
Viêm mũi là do háo thắng, bới móc khuyết điểm người khác thì bị bệnh cảm mạo, mạo phạm bậc bề trên bị sốt cao, không phục người khác bị bệnh phổi.
Phẫn nộ tổn thương gan, phẫn nộ sẽ làm cho đau đầu chóng mặt, điếc tai, đau răng, méo miệng, mắt lệch, trúng phong, bán thân bất toại, bệnh gan mật.
Phiền não tổn thương thận, phiền não sẽ bị đau thắt lưng, tê chân, đau bụng, gai đôi cột sống, hạch xương sống lưng, đầu xương đùi hoại tử, bệnh tiểu đường, và cả bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu.
Nói tóm lại, người nào có tính khí càng xấu, càng hẹp hòi, tâm tình càng không vui vẻ thì càng dễ bị bệnh. Căn nguyên bệnh ở đâu thì phải tự mình đi đối chiếu, tự mình sám hối, khi sám hối khóc lóc sẽ thải ra khí âm, có người do hiểu thấu, chân thành sám hối sẽ có những phản ứng như nôn ọe, bài tiết, đánh rắm, nấc v.v., sau đó sẽ làm cho bạn cười và nâng cao khí dương, tự nhiên bệnh sẽ khỏi, quan trọng là sau này tự mình có thể tùy vào bổn phận của chính mình mà thực hành, không sợ vất vả, không sợ oán hờn, cố gắng nỗ lực, hiếu kính cha mẹ, yêu quý anh chị em, chăm sóc người thân, quan tâm hàng xóm, như Đại Sư Ấn Quang nói: “Chân thành tận tâm tận sức”. Làm sao để tiêu trừ bệnh tật? Khấu đầu đại sám hối, trước đây tức giận ai thì nay phải hướng về người đó mà sám hối.
(còn tiếp)
 

0 Kommentare:

Chia Sẻ

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites