13 tháng 3 2017

BỆNH VÔ MINH

Do đó khi nổi giận là sân, nhưng khi tỉnh lại là giác. Con người vì mê nên mới khởi tham-sân-si, nếu bây giờ giác được tham-sân-si thì sẽ trở về với tánh giác nhiệm mầu trong sáng sẵn có của chính mình.





Có một ông Tướng chán ngán nhân tình thế thái nên đến xin xuất gia với Ngài Đại Huệ :
- Bạch Thầy! Hiện tại con đã trừ sạch niệm hồng trần, xin Thầy từ bi thu nhận con làm đệ tử xuất gia.
Sư bảo :
- Ông có gia đình, còn tập khí ngoài đời nặng nề nên chưa thể xuất gia, hãy thong thả từ từ.
Ông thưa :
- Bạch Thầy! Gia đình, vợ con, thê thiếp, công danh, phú quý con đều bỏ được hết, cúi mong Thầy cho con xuất gia ngay.
Sư vẫn bảo :
- Hãy thong thả từ từ.
Ông đành chờ. Ngày nọ, ông dậy rất sớm vào chánh điện đảnh lễ Phật. Ngài Đại Huệ thấy vậy, liền bảo :
- Tướng quân vì sao mà dậy sớm đến lễ Phật như thế?
Ông trả lời bằng bài kệ :
Vì trừ lửa trong tâm
Dậy sớm lễ sư trưởng
Sư cũng đối lại :
Dậy sớm như thế ấy
Chẳng sợ vợ ngủ người
Ông vừa nghe liền nổi giận bảo :
- Lão quái này, sao hôm nay nói năng xúc phạm đến người quá vậy?
Lúc đó, Thiền sư Đại Huệ cười mà bảo rằng :
Nhè nhẹ phẩy chiếc quạt
Tánh lửa đã cháy phừng
Nóng nảy hừng như thế
Sao bảo buông xuống xong?

Đang nổi giận, ông nghe nói vậy chợt bừng tỉnh lại. Do đó khi nổi giận là sân, nhưng khi tỉnh lại là giác. Con người vì mê nên mới khởi tham-sân-si, nếu bây giờ giác được tham-sân-si thì sẽ trở về với tánh giác nhiệm mầu trong sáng sẵn có của chính mình.

(Trích những câu chuyện thiền môn)

0 Kommentare:

Chia Sẻ

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites