24 tháng 12 2012

Tu Phật Thất - Soi Rọi Tâm - Gột Cấu Uế - Phần I

"Nhớ không con, nghèo khổ không thay đổi, vũ lực không khuất phục, giàu sang không mờ ám nhé. Ta ở đây đợi ngày con mang đạt nguyện trở về..."

    Phần I


Khoá tu Phật Thất do chùa Phật Huệ tổ chức diễn ra vào đúng những ngày mà không ít người trên trái đất này, từ lâu luôn lo âu, thậm chí đến hoảng loạn, đặc biệt khi thời gian nhích dần đến con số „ZERO“ thì nỗi hoang mang và hoảng loạn ấy được nhân lên cực điểm – Ngày Tận Thế?!

Có hay không ngày Tận Thế? Đây là một chủ để không chỉ mang tính thời sự nóng hổi, mà ngay cả trong các khoá tu học Phật Pháp khắp nơi, cũng đều được đưa ra để bàn thảo và soi rọi. Tại chùa Phật Huệ suốt chiều dài các khoá tu học năm 2012 và gần đây, sự kiện „Tận Thế“ cũng đã được BTC công khai hoá về những nỗi hoang mang của không ít người để phân tích và lý giải trên tinh thần Phật học và đã giúp cho Phật tử, Đại chúng đi đến một sự đồng thuận: Không có ngày Tận Thế! 

Sự trùng hợp về thời gian tu học diễn ra trong những ngày „tận thế“ không phải làm tăng thêm yếu tố: điều đó (ngày tận thế) sẽ xảy ra, trái lại, BTC đã muốn hướng các Phật tử và Đại chúng cùng nhau tự mình lý giải và minh chứng cho niềm tin nơi Phật Pháp của chính mình. Nhờ niềm tin mãnh liệt đó người Phật tử có thể tự chuyển hoá được tất cả những tai nghiệp sẽ hoặc có thể xảy ra, để biến chúng từ lớn thành nhỏ; từ nhỏ thành không.
Có lẽ đây là khoá tu học đáng ghi nhớ và gặt hái được nhiều thành công hơn cả. Ghi nhớ và gặt hái không phải ở sự tham gia đông đảo của các Phật tử đến từ mọi miền nước Đức, mà đó là tinh thần tu học hăng say vượt tột của các Phật tử trong suốt những ngày tu học. Điều này đã được TT Thích Từ Trí ghi nhận và tán dương ngay từ những ngày khai mạc và cho đến khi kết thúc khoá tu Phật Thất 20-23.12.2012 vừa qua.

Khác với các khoá tu học trước đây, các buổi thuyết Pháp, BTC chùa Phật Huệ thường đưa ra một số chủ đề lớn, mang tính chuyên sâu và cũng thường xuyên củng cố lại những chủ đề các Phật tử đã được tu học, ví như: Tứ Diệu Đế; Tứ Vô Lượng Tâm; Bát Chánh Đạo; Hành Thập Thiện; Vô Thường…v.v. Bài Pháp trong khoá tu học Phật Thất lần này TT Thích Từ Trí đã mang đến cho các Phật tử một thời Pháp không mang tính chuyên sâu, nhưng nội dung của bài Pháp lại hàm chứa một ẩn ý vô cùng cao sâu và quan trọng – điều mà hầu như các Phật tử ai ai cũng ngỡ mình thường được nghe, được thấy, được biết… nhưng ít ai chịu quán chiếu và thực hành một cách rốt ráo.
 
                          TT Thích Từ Trí đang thuyết Pháp
Bài Pháp được bắt đầu từ chuyện trở về của một chàng dũng sĩ… Chàng là một trong hai huynh đệ, học trò của một Thiền Sư nọ tu đạo tại một miền sơn cước hẻo lánh… Cách đây 7 năm, chàng còn nhớ rất rõ: khi chàng một mực xin phép sư phụ cho chàng được xuống núi để hành đạo, độ đời, sư phụ chàng đã lặng lẽ nhìn chàng một hồi lâu, không nói năng gì. Cái nhìn của Người tuy dịu dàng nhưng có lẫn đôi chút xót thương… Lúc ấy chàng dũng sĩ đã cúi đầu, im lặng trước đôi mắt bao dung và dịu hiền của người sư phụ. Và hôm ấy, một hồi lâu… Sư phụ chàng mới thong thả nói: "Ta không thể giữ con ở mãi bên ta. Thế nào con cũng phải xuống núi để hành đạo, để cứu người và giúp đời. Ta cho rằng con có thể ở lại cùng ta trong một thời gian nữa trước khi con rời ta xuống núi. Nay con đã muốn xuống thì con cứ xuống. Nhưng con ạ, ta mong con nhớ những điều ta dặn khi con đã đi vào cuộc sống đồng sự và lợi hành." Rồi Người cặn kẽ dặn chàng về những điều chàng nên tránh, và về những điều chàng nên làm. Sau hết, Người từ tốn và dịu dàng để tay trên vai chàng: "Con phải nhớ những tiêu chuẩn hành động mà ta đã truyền thọ cho con trong năm sáu năm trời học tập. Chớ bao giờ làm một việc gì có thể gây khổ đau cho mình và cho kẻ khác, trong hiện tại cũng như trong tương lai. Hãy tiến bước mạnh dạn trên con đường mà con chắc có thể đưa con và mọi người về nơi giác ngộ. Nên nhớ muôn đời những tiêu chuẩn khổ vui và mê ngộ mà hành Đạo, độ Đời. Thanh bảo kiếm mà ta đã trao cho con, con hãy sử dụng nó để diệt trừ ma chướng. Hãy xem đó như lưỡi gươm trí tuệ nơi tâm con sẽ dùng để hàng phục mê chướng và si vọng. Nhưng để giúp con, ta cho con thêm một bảo bối này để con có thể thành tựu công quả một cách dễ dàng… Sư phụ chàng đã thong thả lấy trong tay áo ra một chiếc kính nhỏ và đưa cho chàng: "Đây là Mê Ngộ Cảnh. Tấm kính này sẽ giúp con biết rõ thiện ác, chính tà. Có người gọi nó là Kính Chiếu Yêu, bởi vì qua tấm kính này, con có thể thấy được nguyên hình của loài yêu quái." Chàng dũng sĩ hôm đó đã nghẹn ngào đón nhận hai món bảo quà từ sư phụ, rồi sớm hôm sau chàng đã từ biệt sư phụ và người sư đệ của mình để xuống núi. Trước giờ chia tay, sư phụ chàng còn đặt tay lên vai chàng căn dặn: "Nhớ không con, nghèo khổ không thay đổi, vũ lực không khuất phục, giàu sang không mờ ám nhé. Ta ở đây đợi ngày con mang đạt nguyện trở về."

(cò̀n tiế́p)


                               

0 Kommentare:

Chia Sẻ

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites