"Trong bài
kinh này, Đức Phật mở đầu bằng lời khuyên các Tu sĩ không nên mắc vào hai cực
đoan: một cực đoan là đam mê thú vui nhục dục thế gian, thực ra chỉ là những
cái tầm thường, nhất thời, ngăn cản mọi tiến bộ tâm linh. Một cực đoan thứ hai
là khổ hạnh, ép xác vì nó làm mệt mỏi tinh thần, mê mờ Trí tuệ, do đó cũng có
hại, vô ích..."






.jpg)

